CÂU CHUYỆN CỦA HỌC VIÊN VÀ TÔI –
3 NĂM TRƯỚC, EM CŨNG NHẮN TÔI LÚC 1H SÁNG
“Cô ơi em rớt phỏng vấn lần 3 rồi, chắc em không có duyên đi Nhật đâu…”
Đêm đó tôi cũng mất ngủ. Nhưng tôi rep em đúng 1 câu: “Rớt lần 3 thì mình luyện lần 4. Cô chưa bỏ, em bỏ làm gì?” Rồi tháng sau, em đậu. 1 năm sau, em gửi ảnh bảng lương tháng đầu, kèm dòng tin: “Con gửi mẹ rồi cô ạ.”
Sáng nay , em lại nhắn: “Cô ơi công ty Nhật, em đang làm hỏi em : ” có bạn nào giới thiệu không, em muốn mấy đứa ở quê mình cũng có cơ hội như em.” Tôi đọc xong, lại mất ngủ. Nhưng lần này là vì vui. Làm đào tạo – kết nối – phát triển sự nghiệp, hạnh phúc nhất không phải lúc học viên đóng học phí. Mà là lúc thấy một người từng hoang mang, nay dám dẫn đường cho người khác. Người ta bảo nghề này bạc. Vì cho đi nhiều, nhận lại ít. Nhưng tôi thấy mình giàu. Giàu vì mỗi học trò thành công, tôi có thêm một “đồng nghiệp” ở phương xa, cùng tôi gieo tiếp những hạt giống tử tế. Nên nếu đêm nay bạn cũng đang nhận tin nhắn “Cô ơi em nản quá”… Cứ trả lời. Cứ đồng hành. Vì bạn không biết đâu, tin nhắn 1h sáng hôm nay có thể là câu chuyện truyền cảm hứng 3 năm sau. Còn em – chàng trai của năm đó: Cảm ơn em vì đã không bỏ cuộc. Nhờ em, cô lại có lý do để tin vào nghề mình đang làm.


