CÂU CHUYỆN TỬ TẾ, “CÔ ƠI! CON ĐÂY’. CHÂU HOÀNG PHÚC

Trưa Đà Nẵng 39 độ, Tổng giám đốc Kiyokawa vừa đi công tác về đến văn phòng.
Cửa bật mở, một bạn nam bước vào, mắt đỏ hoe: “Cô ơi! Con đây.
Châu Hoàng Phúc, cô có nhớ con không?”, Cô Tuyết Ban ôm chầm lấy cậu học trò. Hai cô trò rưng rưng…
*3,5 năm trước, Phúc là cậu bé xuất ngũ từ Tiểu đoàn 17, Sư đoàn 10 về Trung tâm. Tự ti vì nhà chỉ có mẹ, không có cha. Ngày đầu nhập học còn rụt rè lắm. Còn hôm nay, Phúc đứng trước mặt cô: chững chạc, tự tin, tay cầm tấm bằng N2. Phúc khoe: “Con chuyển đổi Tokutei Gino 2 ngành Điều dưỡng rồi cô. Tháng 8-9 mùa lá đỏ bên Nhật con làm giấy tờ bảo lãnh mẹ sang Nhật. ” Từ cậu học trò mặc cảm đến chàng trai trưởng thành, báo hiếu mẹ bằng cả một tương lai. Chỉ sau 3,5 năm. Kiyokawa tự hào không phải vì dạy được N2. Mà vì đồng hành để một người con có thể tự tay đón mẹ sang Nhật, ngắm lá đỏ.
Cảm ơn Phúc vì đã quay về, vì vẫn nhớ Kiyokawa là nhà ❤️


